Posts in quê

#292: Hát nào: “Em đi giữa biển vàng….”

Ảnh: Chiếc máy ảnh Zenit của bố, chụp cho tớ từ lúc tớ mới sinh ra, rồi chụp tớ bao tháng năm tớ lớn dần lớn dần. Giờ thì tớ lớn quá rồi, tớ lại ôm nó đi khắp nơi. Ít nữa tớ dành chụp cho con của tớ! Xin giới thiệu với các bạn, một giọng hát (rất rõ ràng giới tính) nhưng phi tuổi tác: HÀ KIN!!!! Có một điều rất thú vị khi tớ đi du lịch ở nước ngoài là, tới mỗi nơi này nơi nọ,… Read More

Read More

#288: Những khoảnh khắc Việt Nam – my special entry

Công nhận là từ lúc tớ hứa hẹn về món quà “đặc biệt” cho tới tận bây giờ thì đúng là….lâu thật, dễ phải…72 tiếng chậm í mọi người nhờ? Nhưng muh….thông cảm nhé, bởi vì có một vài chuyện nảy sinh ngoài dự kiến nên tớ bị chậm. Đáng nhẽ entry phải lên vào đúng ngày sinh nhật của Mẹ, là ngày 18/5. Tại gió rét và mưa dầm châu Âu khiến tớ bị chậm đấy. Năm nay là năm giá rét rất bất thường vào đầu hè ở… Read More

Read More

#283: LÀNG CÙI HÒA VÂN – ĐÀ NẴNG

1. CHUYẾN ĐI Cuối cùng tớ cũng đã xong được một entry, mà tớ đã phải rất tốn thời gian để viết, để nghĩ, và hơn cả là để tự mình lắng dịu. Và chỉ khi nào tớ viết xong tớ mới thấy nhẹ nhõm được đôi chút! Nó dài, nhưng mong các bạn sẽ đọc hết! Có lẽ xen kẽ trong những chuyến đi của Jetblue còn rất dài nữa, thì tớ sẽ kể cùng những chuyến đi đã trước nữa trong quá khứ, và đặc biệt là 2… Read More

Read More

#253: Tết không còn nhạt…

Cuối cùng thì cũng đã đến Tết và cũng sắp…qua Tết. Tớ phải công nhận rằng, những năm gần đây Tết ngày càng nhạt đi. Mà tớ nghĩ, có lẽ từ hồi pháo không còn được tồn tại thì linh hồn của Tết đã đi mất đi phân nửa.  Tiếp nữa sự hiện đại hóa và tiện nghi hóa làm cho cái gì cũng mang tính chất công nghiệp. Ngày trước không tự gói bánh chưng thì chẳng ai thèm cho, giờ thì cũng chả ai thèm cho, nhưng mà… Read More

Read More

#248: Quê nội Hải Phòng và…rockstorm…

Về quê lúc nào cũng có nhiều cảm xúc thế…. Về mừng nhất là ông bà đều ổn cả. Nhất là ông nội. Cách đây hơn một năm ông bị đột quỵ tưởng đi, mà lúc đó lo vô cùng vì sợ không về kịp với ông. Vậy mà giờ ông lại ổn, ông đi được, da dẻ hồng hào, nhất là bố về, ông vui và ăn uống được. Trong cuộc sống, thì có lẽ đây mới chính là những điều kỳ diệu. Lúc nào cháu cũng cầu khấn… Read More

Read More